Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2009

Kể đi


Kể đi
Về những ngày chưa kịp cũ
Khi chuyến xe của cuộc đời đi qua giông bão
Rồi dừng lại đúng nơi không cần đến
Gã soát vé ném cái nhìn giễu cợt
Và ta rồi biết, sẽ về đâu
Trong bến đỗ cuộc đời?
Kể đi
Về những ngày chỉ có nụ cười
Nước mắt là thứ phù phiếm và vô nghĩa
Có kẻ nào đó vừa bước qua
Đặt lên vai ta lòng cảm thông bất chợt
Ta mím chặt
Như loài cỏ dại
Mãi vươn xanh sau những trận mưa rào…
Kể đi
Những chuyện tầm phào
Không đầu không cuối
Có hai kẻ yêu nhau đắm đuối
Và mùa trăng qua
Họ đi về phía núi
Một kẻ quên đường
Người kia chưa từng ngoái lại
Cho đến một ngày tình yêu không còn là mãi mãi
Chuyện cũng hao mòn
Kể đi
Còn điều gì để kể
Cho con suối, con sông, cho tháng ngày bất tận
Cho nhớ thương lay động rồi vương vấn
Kể đi
Để rồi quên…
Kể đi
Kể đi anh
Kể đi em
Kể về những ngày chưa kịp cũ
Khi mặt trời
Chói trên đầu ta
Và tình yêu là thứ gì đó
Anh đã kể cho em từng ngày
Kể để rồi quên…

Y.K




Sẽ có lúc ta kể và kể, kể về cuộc đời mình, mối tình mình, chia li mình, trải nghiệm mình... và sẽ có lúc ta hạnh phúc vì có người chịu lắng nghe ta, cảm thông ta, ủi an ta và tất cả những nỗi buồn ấy, vết tì ấy sẽ nhẹ trôi ngang mày, còn chăng chỉ là sương khói.. cay mắt hay ko???

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét